Thật khủng khiếp là những cuộc hôn nhân không có tình yêu

   
Cập nhật: 18/08/2017 04:09
Xem lịch sử tin bài

Anh Khoa ơi, mặc dù chưa có dịp tiếp kiến anh, nhưng đọc những bài thơ của anh ngày xưa, rồi những bài thơ và những trang văn của anh bây giờ, đặc biệt hai chuyên mục Thư đi thư về trên Báo CCB Việt Nam, không hiểu sao, em thấy rất tin anh, muốn tìm anh để dốc bầu tâm sự. Em là một công nhân, làm ở xí nghiệp may. Xí nghiệp em còn rất khó khăn. Những đợt có hàng hợp đồng, chúng em phải làm dãn ra tới 15 giờ một ngày, nhưng mức lương cũng vẫn chỉ 1.000.000 đến 1.200.000 đồng một tháng. Mặc dù thế, em vẫn rất sung sướng vì em có một tình yêu rất đẹp. Chúng em yêu nhau rất gian khổ, nhưng chúng em cũng đã vượt qua hết. Bây giờ sắp đến ngày trọn vẹn thì bỗng nhiên anh ấy thay đổi. Anh ấy đã phản bội em, đã nghiêng ngả trước một người con gái khác. Điều ấy làm cho em đau khổ và thất vọng đến mức không còn muốn sống nữa.  Anh Khoa ơi, lúc này đây em đang ở trong một tình cảnh hết sức nặng nề. Đời em thế là hết rồi. Có sống nữa thì cũng chỉ là một cái xác chết chưa chôn thôi.  Ngoài xã hội, anh ấy rất tốt. Vậy mà sao anh ấy lại nỡ cư xử với em tàn tệ như thế. Em không thể nào hiểu nổi. Biết làm gì bây giờ? Không sự nghiệp. Không tình yêu. Trước mặt em chỉ là một hố thẳm vô nghĩa.  Anh hãy cho em một lời khuyên. Vì em biết anh là một người từng trải, lại đã từng là một người lính, hiện đang là một CCB, đã từng trải qua bao nhiêu nỗi cay đắng ở đời... VŨ THỊ NGUỴỆT (Tổ 5, phân xưởng II Công ty may liên doanh Cửa Ông)

Thật khủng khiếp là những cuộc hôn nhân không có tình yêu
TRẦN ĐĂNG KHOA
Cám ơn em đã tin anh, đã cho anh biết cả những chuyện rất riêng. Chuyện của em chẳng phải cá biệt đâu. Bao nhiêu cô gái khi yêu cũng đã gặp những cảnh ngộ tương tự như thế. Nhiều lắm đấy. Có người còn nhảy xuống sông Hồng, rồi nhảy cầu Bãi Cháy. Dại dột vô cùng!
Nhưng cuộc đời chẳng đến nỗi buồn như em nghĩ đâu. Hãy bình tĩnh, thật bình tĩnh, cô bé nhé. Việc trước tiên mà em cần làm trong những lúc căng thẳng như thế là... đi tắm. Và nhớ tắm nước ấm. Sau đó, em hãy uống một cốc sữa nóng. Đọc vài trang tiếu lâm. Rồi tắt đèn đi ngủ. Nếu vẫn không sao ngủ được thì uống một viên an thần để có được một giấc ngủ thật sâu, thật thoải mái. Thế rồi sáng hôm sau, khi đầu óc thật tỉnh táo, ngồi nhớ lại những chuyện đã qua, em sẽ thấy buồn cười. Rất buồn cười. Thật đấy, anh tin là em sẽ thấy rất buồn cười, và rồi sẽ sung sướng vì mình đã thoát nạn.
Anh thực sự chúc mừng em vì em đã thoát nạn đấy. Gắn bó cả đời mình với một người đàn ông như thế thì không có gì khốn khổ cho bằng.
Anh không nghĩ anh ta xấu.
Không! Có thể anh ta là người tốt. Thậm chí rất tốt ở ngoài đời như em nói. Nhưng anh ta có yêu em đâu? Tuyệt nhiên không yêu một chút nào. Nếu thực sự yêu thì người ta chỉ biết đến người yêu thôi. Bao nhiêu vẻ đẹp khác cũng chỉ là cát bụi. Đi đâu về đâu cũng nhớ người yêu. Gặp cô gái nào cũng chỉ làm cho anh ta nhớ đến người yêu của mình. Ngày nào làm việc cũng chỉ mong sao cho chóng hết giờ. Tuần nào cũng muốn sớm đến ngày thứ Bảy, Chủ nhật để gặp nhau, đi chơi với nhau, hoặc chẳng làm gì cả, chỉ ngồi không ngắm nhau cũng đã thích lắm. Rồi thì nhớ. Chưa xa đã nhớ. Mà xa thì chẳng còn làm được việc gì cho ra hồn. Gặp nhau mãi cũng không thoả.
Tình yêu là một cốc nước càng uống càng khát. Yêu thật sự là như thế đấy. Đằng này, anh chàng ấy cùng cơ quan em, ở ngay bên cạnh em còn đeo đuổi những cô gái khác. Thế thì yêu đương gì? Anh ta chỉ là một người dưng, một vị khách qua đường. Thế mà mình lại cứ đau khổ, cứ dày vò, thậm chí buồn chán đến không cả thiết sống vì một cái lão vu vơ như thế thì buồn cười quá. Thế mà lại còn tiến đến hôn nhân nữa thì thật kinh khủng.
Chẳng biết em nghĩ thế nào, chứ anh thì anh rất sợ, thậm chí là kinh tởm những cuộc hôn nhân không có tình yêu. Chẳng bao giờ có hạnh phúc ở cái chốn đó đâu. Lấy một người không yêu mình thì rồi mình sẽ chỉ là một kẻ nô lệ thảm hại. Anh mừng là em đã thoát được thảm cảnh đó.
Tất nhiên hiện tại, em đang rất buồn. Vì em đã nhầm yêu anh ta. Lòng tốt đặt không đúng chỗ. Nên đi đâu đó cho khuây khoả. Tốt nhất về với bố mẹ, hay đến thăm những người bạn thân nhất. Nếu có dịp về Hà Nội thì đến anh chơi. Em sẽ là một vị khách rất đặc biệt của vợ chồng anh đấy.
Con người ta sinh ra, chẳng ai hoàn thiện cả đâu Nguyệt ạ. Bố mẹ có thương ta đến thế nào thì các cụ cũng chỉ cho ta một nửa người thôi. Nửa còn lại, ta phải tự tìm kiếm lấy. Cuộc tìm kiếm ấy, người đời gọi là tình yêu.
Có người may mắn gặp được một nửa đúng là của mình thì lên thiên đường ngay. Khi đã có con đàn, cháu đống, họ còn làm đám cưới vàng, đám cưới bạc. Có người đi một chặng đường rồi, mới hay mình đã lắp ghép nhầm với một nửa rất xa lạ của một ông láng giềng hay một bà hàng xóm nào đó. Thế là lại hục hoặc, lại ngã dúi ngã dụi xuống địa ngục trần gian. Ai không chịu đựng nổi thì đành ra toà án, nhờ mấy ông quan toà tinh mắt nhanh tay tháo gỡ ra hộ. Có người chỉ vì chút cơm áo, chút con cái ràng buộc mà đành phải làm kẻ khuyết tật đến trọn kiếp. Họ mới đúng là những con người đáng thương nhất ở cõi đời này.
Bây giờ, em vẫn còn rất buồn, phải không? Biết đâu, ở một nơi nào đó, cũng có một con người, một chàng trai tuyệt vời đang rất đau khổ chỉ vì không gặp được em.
Và biết đâu chàng trai ấy đang lặn lội tìm em trong một Câu lạc bộ làm quen nào đó. Em thử mạnh dạn tới đó xem. Hãy làm như cô bé Axôn trong chuyện "Cánh buồm đỏ thắm". Cô bé xinh đẹp ấy đã kêu lên khi thấy cánh buồm của chàng Hoàng tử từ mãi khơi xa: “Em đây, em ở đây cơ mà!”. Em cũng cứ thử phát lên một tín hiệu gì tương tự như thế, để giúp cho chàng Hoàng tử của em có thể nhận được ra em giữa muôn ngàn gương mặt mà chàng đang lặn lội tìm kiếm. Anh cầu mong các em sẽ sớm gặp được nhau.
TĐK
Scroll