Đấu tăng giữ cầu Bông - Một thắng sáu

   
Cập nhật: 19/12/2017 03:02
Xem lịch sử tin bài

Trung tướng Đoàn Sinh Hưởng kể - Việt Hưng ghi Tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, tôi là Đại đội trưởng Đại đội xe tăng 9, Tiểu đoàn xe tăng 3, Trung đoàn xe tăng 273, Quân đoàn 3. 

Trước giờ chiến dịch, sau một chặng dài đánh địch trong hành tiến từ Tây Nguyên xuống duyên hải miền Trung, lại vòng lên Đà Lạt... đơn vị tôi có mặt tại đồn điền cao su Dầu Tiếng, Thủ Dầu Một. Tối 28-4-1975 Trung đoàn trưởng Lê Ngọ cho gọi tôi lên giao nhiệm vụ: Đại đội 9 được tăng cường cho Trung đoàn 66, Sư đoàn 320, đánh chiếm sân bay Tân Sơn Nhất từ hướng tây bắc. Bằng mọi giá, Đại đội phải chiếm giữ cầu Bông. Mất cầu, gần như Quân đoàn hết đường vào thành phố, không hoàn thành nhiệm vụ.
Nhận nhiệm vụ, tôi về kiểm tra lực lượng, trang bị. Ban chỉ huy đại đội quyết định dùng 4 xe thực thi lệnh trên.
1 giờ sáng ngày 29-4, Trung đoàn trưởng Lê Ngọ và anh Trần Doãn Kỷ trực tiếp giao nhiệm vụ: Đại đội 9 dẫn đầu đội hình, bỏ qua căn cứ Đồng Dù và các mục tiêu dọc đường, chiếm giữ bằng được cầu Bông, để Quân đoàn kịp thời đánh vào sân bay Tân Sơn Nhất. Anh Kỷ còn dặn khi vào nội đô, thấy có người cầm khăn đỏ vẫy là người của ta, sẽ chỉ đường cho xe tăng.
Sáng sớm ngày 29-4, từ đồn điền cao su Dầu Tiếng, tôi dẫn đầu đội hình 4 xe theo đường số 7 nhằm hướng Sài Gòn xuất phát. Sau xe tôi là xe Trương Công Đạo, xe của Nguyễn Văn Hổ và cuối cùng là xe anh Huỳnh Rịch - Chính trị viên đại đội. Xe chạy được chừng 10km, tôi thấy một người từ bên đường nhô ra, cầm khăn hồng vẫy; nhớ lời anh Kỷ dặn, nghĩ là người mình, nhưng đến gần biết không phải. Phía sau tên lính ngụy cầm tấm dù màu hồng là một toán lính ngụy nhào ra hỏi rất to:
- Chúng mày ở đơn vị nào, cho chúng tao về Sài Gòn với?
- Nhầm rồi - tôi thét to và ngay lập tức nạp đạn bi, bắn ngay. Xe Đạo phía sau cũng góp lửa. Địch chay tán loạn.
Hơn 8 giờ ngày 29-4, chúng tôi tới cầu Bông và chạm trán một đoàn xe bọc thép của địch gồm 24 chiếc M.113. Tương quan lực lượng lúc này là ta 1, địch 6. Trước tình hình đó, tôi nhanh chóng hạ lệnh triển khai đội hình phòng ngự gấp. Xe của Đạo bên phải, xe tôi rồi đến xe anh Huỳnh Rịch và ngoài cùng là xe Hổ. Qua điện đàm, tôi lệnh cho các xe:
- Triển khai chiến đấu, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ cầu Bông, bảo vệ đường hành quân cho Quân đoàn tiến vào Sài Gòn.
Thấy chúng tôi chỉ có 4 xe, địch hùng hổ lao lên, tưởng ăn tươi nuốt sống được ngay. Lập tức, tôi bắn chiếc đi đầu và lệnh cho Huỳnh Rịch bắn chiếc khóa đuôi. Bị đòn phủ đầu, đội hình địch rối loạn, tản ra hai bên ruộng lúa. Một cuộc hỗn chiến xảy ra. Có Đạo và Huỳnh Rịch che chắn, trong tích tắc, xe tôi bắn cháy 4 chiếc, Hổ bắn cháy 5 chiếc, Rịch bắn cháy 2 chiếc và Đạo bắn cháy 1 chiếc. Như con thú cùng đường, số xe còn lại của địch xông thẳng vào chúng tôi, bắn như vãi đạn. Tôi lệnh cho các xe sẵn sàng đối đầu với chúng, dùng đạn bi, đạn con tiêu diệt địch trên xe. Bất ngờ qua kính ngắm, tôi thấy 1 xe của địch quay nòng pháo về phía xe tôi. Ngay lập tức, tôi quay nòng pháo hướng đúng chiếc xe này và ra lệnh bắn. Cùng lúc, tháp pháo xe tôi trúng đạn pháo của xe địch, bay mất khẩu 12 ly 8. Như vậy, xe tôi và xe địch cùng nã đạn vào nhau, nhưng đường đạn của xe tôi chính xác hơn, làm nổ tung xe địch; còn phát đạn của xe địch trượt lên phía trên, làm hỏng khẩu 12 ly 8 của xe tôi.
Sau khi tiêu diệt 12 xe, tôi lệnh cho các xe dùng đạn bi, đạn con tiêu diệt địch nhảy ra khỏi xe và thu được 12 xe còn lại, chúng tôi bàn giao cho bộ đội địa phương.
Giải quyết xong 24 xe của địch, tôi rời xe để kiểm tra tình hình cầu, phát hiện dưới chân cầu có hai chiến sĩ đặc công bị thương và đưa ngay các anh về xe để sơ cứu. Các chiến sĩ đặc công vui mừng nói: Chúng tôi quyết tâm giữ cầu, nhưng không chiếm giữ nổi vì lực lượng quá chênh lệch. Các đồng chí không tới kịp, chắc chắn chúng tôi hy sinh và cầu sẽ bị địch phá.
Sau khi động viên đồng đội, tôi điện báo cáo Tư lệnh Quân đoàn: Đại đội 9 đã hoàn thành nhiệm vụ chiếm giữ cầu Bông.
Trận đấu tăng của Đại đội 9 chúng tôi trong chiến dịch mang tên Bác, về sau được tổng kết biên soạn thành tài liệu dùng giảng dạy cho học viên xe tăng. Đặc biệt, thời gian học tại Học viện Manilốpxki (Liên Xô), tôi đã báo cáo về trận đấu tăng có một không hai trong đời làm lính xe tăng của mình, được giáo viên và học viên bạn rất thán phục. Bạn không hình dung nổi Bộ đội tăng Việt Nam với 4 xe tăng đã đánh thắng 24 xe tăng của địch và cho đây là trận đấu tăng đạt hiệu suất cao chưa từng có.
Đ.S.H
Scroll